ĐANG CÒN SỚM MÀ!

Tài nguyên dạy học

Chúng tôi sẽ giúp bạn.

  • (Trần Thanh Bình)
  • (Nguyễn Trung Thu)

BẤM CHUỘT ĐI BẠN

Bạn cảm nhận trang Website như thế nào?
Ngồi nhìn
Trố mắt
Tò mò xem
Vỗ tay

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh đẹp

    Quocviet.flv Viet_thcsvvvvvvvvv.flv LucBatBuon_HN.flv DaiBangVaGa.flv BongHoaLamDepChoDoi.flv Be_nhay.flv SAM_2562.jpg Bingo9109.jpg 1.jpg Hoa_Thom_Dang_Bac__Various_Artists.mp3 009.jpg Ban_do_dia_hinh_viet_nam.png Ban_do_hanh_chinh_viet_nam.png Thieptulam.flv Tan_Nhan__Tinh_ta_bien_bac_Dong_xanh.mp3 Nhac_dem_ngam_tho1_Am.mp3 Thu_vien_Tu_lieu_giao_duc.mp3 AUwp4.jpg 111.flv

    Ai đây nhỉ

    2 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Đọc báo đi bạn.

    Nghe tiếng sáo nao lòng

    Múa mở màn " Vượt đỉnh Cưyangsin lần V"

    NGHE NHẠC TRỊNH.

    Gốc > Trang viết học trò >

    KỈ NIỆM

    KỈ NIỆM

    Đến giờ phút này đây, tôi không còn biết mình phải nghĩ tới điều gì nữa. Chỉ cần tưởng tượng ra trong đầu những điều sẽ xảy đến: tiết học cuối cùng, ngày tổng kết, lễ ra trường... là lại đau thắt lòng đến lạ. Mái trường yêu dấu ngày nào, giờ đây chỉ còn là kỷ niệm...

    Ngày mai xa nhau rồi
    Trường mến thương xa rồi


    Xa - nghe từ đó mà thấy trống rỗng. Mới đó mà hai năm đã trôi qua, thời gian bay vút vô tình tựa gió, không đợi ai bao giờ. Tôi nhớ mãi ngày bước vào ngôi trường THCS, khi đó tất cả đều lạ lẫm, đều mới mẻ. Và rồi bạn đã đến ngồi bên tôi, đã lắng nghe điều tôi nói. Kể từ giây phút đó, tôi biết mình đã trở thành một phần, dù rất nhỏ bé, của "tổ ấm" mới này.

    Ngày bé thơ còn nhớ
    Ta dắt tay nhau tới trường
    Vào trong lớp học mến thương bạn bè



    Lớp 8c chúng mình,35 đứa học trò "nhất quỷ nhì ma", chẳng đứa nào giống đứa nào... Cảm giác thật buồn khi đọc một bài viết mà bên cạnh tên đứa này không có những đứa khác. Cảm giác thật hụt hẫng khi nhìn tấm ảnh thiếu đi dù chỉ một thành viên. Từ khi nào chúng ta đã trở thành một ngôi nhà không thể tách rời bạn nhỉ? Yêu lớp mình - yêu trọn vẹn 35 thành viên. Làm sao tôi có thể quên đi "Bred" hay đùa, "pe' Timi" xinh xắn, ...? Và nhất là làm sao quên được "người ấy", người mà tôi biết sẽ chẳng bao giờ có thể nói hết những suy nghĩ của mình với "ấy" được...

    Thầy cô thân yêu bao kỷ niệm giờ đã qua.

    Em vẫn còn nhớ mãi giọng nói hiền từ của thầy mỗi khi giảng bài. Em vẫn mang trong tim ánh mắt ấm áp của cô mỗi giờ lên lớp. Liệu đó có phải là một cơn ác mộng khi một sớm tỉnh giấc, bỗng dưng thấy mình không còn là người học trò nhỏ mà thầy cô đã chắp cánh ước mơ? Thèm được thêm một lần ngồi trong giờ Đia thêm một lần đùa giỡn nhau trong giờ Thể Dục, thêm một lần lặng yên nghe lời cô chủ nhiệm... Nhưng sao chúng "đắt giá" đến thế? Em biết mình sẽ chẳng thể quay trở về ngày xưa ấy được nữa rồi, dù có bao nhiêu tiền đi nữa.

    Hè về phượng buồn, tiếng ve cũng buồn
    Nghe trong tim sao thiết tha.



    Quá khứ là thứ gì đó đẹp đẽ mà xa vắng. Những người bạn thuở thiếu thời, những người thầy mình hằng yêu quý, có bao giờ ta muốn quên đi?

    Tất cả những điều đó, tôi sẽ không lưu giữ nó trong kí ức đâu! Tôi sẽ cất giữ trong trái tim mình. Để dù bao năm tháng có trôi qua đi nữa, dù tuổi già có làm tôi lú lẫn thì chúng vẫn ở đó, vẫn nguyên vẹn như thuở nào. Trong lành và ấm áp.

    Mùa hè này, ở khắp mọi nơi, bao nhiêu người bạn học sắp phải chia tay nhau? Bao nhiêu lớp học giờ đây sẽ chỉ là quá khứ? Tôi buồn, và tôi biết bạn cũng buồn. Chúng ta, dù ở phương nào, đều sẽ thấy luyến tiếc khi phải rời xa dãy bàn, dãy ghế, rời xa phòng học thân quen... Những tích tắc cuối cùng của 1080 ngày bên nhau đang dần trôi đi. 1080 ngày - không đủ để nói hết những điều mình muốn nói, không đủ cho những giờ phút vui vẻ mà chúng ta đã kề bên nhau. 1080 ngày - không bao giờ là đủ.

    Vậy thì...

    Nào bạn ơi đến đây cùng nắm tay
    Cho nỗi buồn xa cách ngắn lai
    Cùng bên nhau tình bạn mãi tươi sáng
    Sẽ mãi mãi không bao giờ phai.

    Nào bạn ơi đến đây cùng hát vang
    Cho những ngày buồn tan biến hết
    Cho thầy cô, cho mái trường
    Cho bạn và cho tôi.


    Thời điểm này đây, lúc phượng vĩ nở rộ, lúc ve hè kêu râm ran, lúc chúng ta trao nhau những dòng lưu bút của mùa hạ cuối, hãy tận hưởng những giờ phút cuối cùng ở bên bạn bè mình! Lại đây, nắm tay tôi, cùng hát vang... Cho thầy cô, cho mái trường, cho bạn và cho tôi... Để rồi chúng ta biết mãi mãi, mình thuộc về nhau.

    Cho mình ta cho ước vọng sẽ mãi mãi thuộc về nhau


    I LOVE YOU


    Nhắn tin cho tác giả
    Củ Cải Nhỏ @ 14:42 27/05/2011
    Số lượt xem: 604
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Duyệt văn nghệ kỉ niệm 81 năm ngày thành lập Đoàn.

    slide Hội trại 26-3