Nhọc nhằn mùa cưới quê tôi
Thời buổi giá cả phập phù, đi ăn cưới bây giờ cũng như ca sĩ nổi tiếng ở thành phố chạy đi hát sô vậy. Sô đám cưới liên miên khiến nhiều gia đình phải đau đầu. Giá cả càng leo thang thì mức độ phong bì đi mừng hạnh phúc phải tỉ lệ thuận thì mới hợp lí được.
Một thầy giáo ở trường THCS Hoà Lễ than thở: “Lương thì chưa tăng mà đám cưới thì nhiều, tháng nào nhiều đám thì cả tháng phải ăn uống dè sẻn, tiết kiệm lắm mới đủ”. Nhiều người khi đang ngon miệng ở đám cưới này mà lòng dạ vẫn bồn chồn lo lắng vì chưa biết kiếm tiền đâu mà đi đám cưới ngày mai và ngày kia khi những cánh thiệp hồng đã đợi chờ trong túi.Tháng vừa rồi, gia đình tôi thật sự được mùa cưới, hết cưới ở xã mình, rồi sang xã khác. Tính ra có ngày vợ chồng tôi phải chia nhau chạy 2 đến 3 đám cùng lúc, thậm chí còn phải kêu gọi đến đứa con trai út đang ôn thi tốt nghiệp PTTH đi ăn cưới giúp, nó ngần ngại không đi, bèn phải thuê nó 50.000 đồng thì nó mới chịu. Tưởng rằng cuối tháng yên ổn vợ chồng con cái cùng sum họp ăn bữa cơm cuối tháng vui vẻ, ai dè lại có đám cưới con của anh bạn cùng quê nhà tít tận huyện EA Súp, vợ chồng tôi lại phải lặn lội lên đường để chúc mừng, đám cưới xong, về nhà vợ tôi mệt mỏi quá phải đi nằm viện mất mấy ngày. Đấy là mới chỉ nói đến những đám cưới chủ yếu là bạn bè, đồng nghiệp, không đi cũng không được, mà đi thì… túi tiền cũng vơi dần. Bên cạnh đó là những đám cưới của anh em họ hàng ngoài quê, không về được cũng phải gửi tiền. Chẳng lẽ gửi ra ngoài quê mừng cho con chú, con bác hoặc cháu nội ngoại mà lại tính bằng trăm? Mà phải tiền triệu mới xứng. Đau đầu trong cơn bão giá, lại quay cuồng với việc một tuần có gần chục thiệp hồng được gửi tới, chị Hoàng xã Hoà Phong tâm sự: “Từ đầu tháng đến giờ gia đình tôi đi mừng gần 15 đám cưới. Có những tuần hơn 4 đám, đi không xuể gia đình tôi phải gửi qua người khác. Tháng nào tôi cũng chạy mượn tiền vòng quanh xóm vì đi đám cưới”. Bà An 70 tuổi hộ bán hàng nhỏ ở thôn 1 Hoà Lễ bùi ngùi: “ Không gì vui bằng khi mình được mời đến dự đám cưới con cháu họ; Có coi trọng mình thì người ta mới mời mình. Nhưng đối với cái tuổi tôi như thế này thì kiếm đâu ra tiền để đi khi cứ vài ngày lại có một thiệp hồng”. Cô Nguyễn Thị Hồng ở xã Cư Pui giải bày: “Đầu tháng này gia đình tôi nhận được một thiệp hồng, đang mừng vì chắc không ai mời mình nữa đâu. Nhưng ai ngờ, chỉ cách một ngày lại có một thiệp đến mời. Hơn một tuần mà có gần một chục thiệp hồng rồi. Thời bây giờ dù mình có nghèo cũng phải đi mỗi đám ít nhất là 150.000 đồng, trong khi đó tuổi tôi như thế và con cái còn đang tuổi ăn học chưa làm gì ra tiền. Kiếm tiền để lo đi đám cưới muốn mệt xỉu”.
Cả tuần nay, vợ chồng tôi cùng đứa con trai út chẳng được bữa nào ăn cơm chung. Bận bịu hết việc tổng kết cuối năm ở cơ quan, lại thêm tiệc tùng, nhiều hôm thèm cơm như con nghiện thèm thuốc phiện. Có bữa đi ăn tiệc cưới về nhà mệt mỏi chân tay rả rời, vì phải chạy sô có đến 2,3 đám. Mấy ngày nay, hai vợ chồng vẫn chia nhau chạy sô đám cưới. Chưa ngồi ấm chỗ này đã lo đến muộn chỗ kia. Chưa kịp ăn uống gì là lại "xách" xe chạy. Về nhà bụng vẫn đói meo đành phải pha gói mì tôm húp xoàn xoạt thật là ngon miệng. Tôi vốn bị bệnh dạ dày hành hạ đã lâu. Tháng trước, lặn lội sang huyện EA Ka mua mấy thang thuốc nam, nhưng đến nay chưa biết làm sao để sắc uống cả. Bởi ngày nào cùng tiệc tùng, cũng đám cưới, ngày nào cũng nhậu. Cánh đàn ông, đã đi với nhau thì như cờ gặp trống, không uống không được. Bởi nơi nào có đàn ông là nơi đó có rượu và bia. Mà đã uống lại phải …zô…zô thì mới hăng. Thậm chí tan đám còn rủ nhau “tăng hai” vào quán Karaoke để thể hiện giọng ca dĩ vãng thì mới đi về được. Có lẽ, mấy thang thuốc nam đó chẳng bao giờ dùng tới nữa. Vợ chồng Bính một thợ xây ở thành phố BMT kể câu chuyện đi ăn cưới bi hài sau đây làm tôi nhớ mãi. Lần đó, vợ chồng anh nhận được thiệp cưới. Tiệc ở trên phố thường được tổ chức vào dịp cuối tuần hoặc ngày đẹp và tại khách sạn. Vì vậy việc trùng nhiều đám cưới vào một giờ không phải chuyện lạ. Lúc anh Bính còn tìm chỗ gửi xe thì chị vợ đã vui vẻ vào đám cưới cặp trai gái ở lầu 1bỏ phong bì vào thùng hạnh phúc. Gửi xe xong, anh Bính lên lầu 2 nơi làm đám cưới bạn mình tìm vợ mãi chẳng thấy đâu cả, anh bèn gọi điện thoại. Chị vợ từ lầu 1 chạy ra, khi hỏi đến tiền mừng thì …hởi ôi, chị vợ đã bỏ vào thùng cưới dưới lầu 1. Thế là vợ chồng anh Bính phải ra mua thêm bì thư mừng bạn mình cưới ở lầu 2. Thật là một đám cưới quá đắt đỏ và nhớ đời.
Từ ngàn xưa, ông cha ta thường có câu: “Ma chê, cưới trách” là lời nhắc cho các gia đình đừng để xảy ra điều gì khiến phải chê trách trong đám cưới. Bởi người dân Việt Nam coi đám cưới là một việc thiêng liêng, trọng đại trong đời người…Nhưng thiết nghĩ, tổ chức một đám cưới gọn nhẹ, tiết kiệm, phù hợp với điều kiện kinh tế của mỗi gia đình nhất là phù hợp với truyền thống văn hóa của dân tộc chính là cách để khiến cho ngày vui được thực sự trọn vẹn, có ý nghĩa. Vừa không tốn kém cho gia đình, mọi người và điều đáng nói là bảo vệ sức khoẻ cộng đồng. Điều đó là câu hỏi cho những nhà chức trách và cũng là câu hỏi cho mọi người chúng ta cần suy ngẫm!
Nguyễn Trung Thu- THCS Hoà Phong- Krông Bông- Đăk Lăk
http://baodaklak.vn/channel/3687/201106/Chuyen-mua-cuoi-o-que-toi-2034130/
Nguyễn Trung Thu @ 21:15 16/07/2011
Số lượt xem: 1007
- ĐỂ CON EM CHÚNG TA CÓ MỘT MÙA HÈ ĐÚNG NGHĨA! (16/07/11)
- VỀ THĂM H9 – VỀ THĂM “KHU CĂN CỨ CỦA LÒNG DÂN” (16/07/11)
- CHĂN NUÔI GÂY TAI NẠN VÀ CẢN TRỞ GIAO THÔNG. (16/07/11)
- HÃY BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG NÔNG THÔN CỦA CHÚNG TA (24/05/11)
- Huyện Krông Bông (28/04/11)

CHO Ý KIẾN ĐI, NĂN NỈ MÀ.